Thiện Văn
Học thuậtThân thiện
Định nghĩa
- Danh từ riêng:
- Tên người: "Thiện Văn" là tên riêng của một nhân vật trong truyện cổ tích hoặc giai thoại dân gian Việt Nam, thường được biết đến với tên đầy đủ là Dư Thiện Văn.
- Nhân vật truyền thuyết: Chỉ một học trò (nho sinh) tài giỏi, có khả năng văn chương xuất chúng, được mời xuống thủy phủ (thế giới của Long Vương) để giúp soạn văn.
Ví dụ sử dụng
- Danh từ riêng:
- Câu chuyện về Thiện Văn được lưu truyền trong dân gian.
- Dư Thiện Văn được Quảng Lợi Vương (Long Vương) mời xuống thủy cung.
Các cách sử dụng nâng cao
- "Truyện Thiện Văn": Dùng để chỉ toàn bộ câu chuyện, giai thoại về nhân vật này.
- "Truyện Thiện Văn" là một ví dụ về mô-típ "văn nhân xuống thủy phủ" trong văn học dân gian.
Biến thể và từ gần giống
- Dư Thiện Văn: Tên đầy đủ của nhân vật, là biến thể chính xác và phổ biến hơn.
- Nhân vật thần thoại: Cụm từ chỉ chung các nhân vật như Thiện Văn, xuất hiện trong truyền thuyết.
- Kẻ sĩ/ Nho sinh: Các danh từ chung chỉ người học trò, người có học thức thời xưa, giống với thân phận của Thiện Văn.
Từ đồng nghĩa
- Văn nhân: Người giỏi văn chương, học rộng.
- Tài tử: Người có tài năng (đặc biệt là văn chương).
Lưu ý
- "Thiện Văn" là một danh từ riêng và không phải một từ vựng thông thường. Nó không có nghĩa tách rời ("thiện" + "văn") khi dùng trong ngữ cảnh này mà là một tên gọi cố định cho một nhân vật cụ thể.
- Từ này chủ yếu xuất hiện trong văn học dân gian, truyện kể và không được sử dụng trong ngôn ngữ giao tiếp hàng ngày.
- Tức Dư Thiện Văn
- Khoảng niên hiệu Chí Chính nhà Nguyên có người học trò là Thiện Văn, giữa ban ngày thấy hai người lực sĩ đến nói là vâng mệnh Quảng Lợi Vương (Vua Thủy) sai đón Thiện Văn theo đi. Đến bến sông xuống một chiếc thuyền thấy hai con rồng vàng cắp mà đem đi, rồi xuống đến Thủy phủ. Quảng Lợi Vương tiếp đón long trọng rồi nhờ soạn hộ một bài văn để đọc lúc làm lễ cất câu đầu của tòa đền Linh Đức sắp dựng. Thiện Văn liền làm hộ một bài rất hay. Khi khánh thành, Thiện văn lại được dự một bữa yến lớn